Suy Tư

Có nhiều khi bỗng thấy lòng cạn kiệt
Chân bước đi mà thấy quá chơ vơ
Nhìn quanh ta bốn bề dường chật hẹp
Môi cố cười mà nước mắt muốn rơi

Làm người lớn có lẽ nào òa khóc
Có lẽ nào tìm góc khuất ta nằm
Cha ơi nắm tay con truyền nghị lực
Vực con lên từ khô hạn gắt gay

Continue reading “Suy Tư”

Hãy Đếm Và Tạ Ơn

Có lúc tôi đưa mười ngón tay và đếm.
Rồi lòng vỡ tan khi chẳng thấy niềm vui.
Từ một đến mười chỉ toàn rơi nước mắt.
Nỗi buồn dài hơn bóng tối của đêm thâu.

Tôi đếm buồn tôi và những gì đã mất.
Tôi mất cha tôi chết lao khổ trong tù.
Tôi xa vĩnh viễn em gái tôi yêu quý.
Tôi mất ngày xanh và mất cả ước mơ.

Continue reading “Hãy Đếm Và Tạ Ơn”

Sáng Sớm Thức Giấc Con Tạ Ơn Cha

Con ngắm chiếc lá xanh reo mừng ngoài song cửa
Tạ ơn Cha sớm nay con vừa thức dậy đón ngày vui
Con ngắm đàn chim ríu rít trên mái nhà ngói đỏ
Lòng biết ơn Cha giữ con trong ràn chiên Chúa bình an
Với lời dịu dàng : ” Dẫu giống sẻ mắt Chúa vẫn chú vào..
…thì đời con thăng trầm Chúa bỏ mặc khi nào…”

Continue reading “Sáng Sớm Thức Giấc Con Tạ Ơn Cha”